Dịch vụ thám tử Phát Huy là đơn vị đi đầu trong các lĩnh vực thám tử. Với hơn 10 năm kinh nghiệm trong lĩnh vực này. Khách hàng của chúng tôi là các Cá nhân, Doanh nghiệp trong nước và Công ty nước ngoài hoạt động tại Việt Nam. Chúng tôi tự hào với việc đưa ra các Giải pháp phù hợp, Nhanh chóng, Bảo mật, Chính xác, Chuyên nghiệp. Liên hệ với chúng tôi qua số điện thoại: 01684854514

Thấy thằng bé thập thò ngoài cổng, chị bước ra với ánh mắt bực bội: “Gì vậy?”.


Tình bạn

- Thưa bác, cho con gặp bạn Tom.

- Làm gì có tôm tép nào ở đây! Chị trả lời nhát gừng, càng bực hơn với ý nghĩ: Bộ mình già lắm sao mà nó kêu bằng bác? Mà thằng này con nhà ai lạ quá? Liếc thằng bé một cái từ đầu đến chân, nó cũng chừng bảy tám tuổi, cỡ thằng Tom nhà mình, người thì đen nhẻm, gầy quắt. Thứ này là khôn ranh lắm đây! Nghĩ thế, chị ngoe nguẩy quay ngoắt vào, để lại thằng bé với cái nhìn ngơ ngác.

Chiều đi học về, vừa nghe mẹ kể Tom đã khoe: “Bạn Tí con mới quen đó mẹ à. Bạn mới đến ở dãy nhà trọ sau nhà mình đó”. Chị vội hỏi: “Ba mẹ bạn làm gì?”. “Con không thấy ba bạn, chỉ có mẹ bạn, hình như cô ấy vừa mua ve chai, vừa bán vé số”, Tom trả lời có vẻ tường tận. Chị hốt hoảng: “Con không được chơi với nó nghe không!”. “Sao vậy mẹ?”, Tom thắc mắc. Chị chưa biết giải thích thế nào, chỉ vừa kịp nghĩ, không thể để thằng Tom chơi với con nhà ấy được, có gì hở ra là nó “thó” ngay! Ý nghĩ đó khiến chị dứt khoát : “Mẹ nói sao thì cứ nghe vậy. Mẹ cấm đó!”. Tom vẫn chưa hiểu nhưng thấy mẹ nó khó chịu thì nín thinh.

Ba Tom bận công tác, chẳng mấy khi ở nhà. Căn nhà sang trọng chỉ còn hai mẹ con trở nên vắng lặng hơn. Cũng vì thế mà Tom buồn lắm. Thực ra, trước đây Tom vẫn thường chơi với Bo. Nhà Bo cũng gần đây, còn to hơn cả nhà Tom ấy chứ. Nhưng mà chơi với Bo nhiều lúc Tom bực lắm. Nó cứ la hét, quát nạt và sai Tom đủ thứ...

Tom có một đống đồ chơi, toàn đồ xịn. Mấy lần Bo đến nhà, mẹ bảo Tom đem ra cho bạn chơi cùng, nhưng Bo lắc đầu bảo đồ chơi của nó còn đẹp hơn. Một lần ba mẹ đi vắng, Tom đem chiếc xe có cái “điều khiển” ra trước sân chơi một mình. Chiếc xe chạy vun vút như có người lái, rồi nó lạng lách, biểu diễn như những màn xiếc rất ngoạn mục. Bỗng Tom nhìn lên, bắt gặp ánh mắt sáng rực, thích thú của một thằng bé đứng ngoài cổng đang chăm chú nhìn vào. Tom chạy ra mở cổng bảo nó vào cùng chơi, thằng bé đó chính là Tí. Tí khoái tít vì lần đầu tiên được thấy món đồ chơi cao cấp ấy, có lẽ nằm mơ nó cũng không thể hình dung được...

Cả tuần nay ba Tom đi công tác xa. Mẹ đi làm về trưa trờ trưa trật mà chẳng thấy Tom. Hốt hoảng, chị điện thoại cho cô giáo, cô bảo lớp đã về từ lâu rồi. Đến nhà Bo, nó tỉnh queo: “Con nghỉ chơi Tom rồi!”. Chị cuống cuồng đến hỏi thêm mấy đứa bạn cùng lớp nhưng chúng chỉ lắc đầu. Nhà gần trường nên Tom thường tự đi bộ một mình, học xong là về ngay. Nó là đứa ngoan, chẳng bao giờ đi đâu mà không xin phép mẹ. Chị không dám tưởng tượng ra những gì có thể xảy đến với nó. Vừa mệt vừa run vì lo sợ, trống ngực đập liên hồi, chị bắt đầu cảm thấy hoa mắt, chóng mặt vì hoảng loạn. Bỗng nghe có tiếng gọi từ phía sau, chị quay lại, thì ra là thằng Tí. Chị như người chết đuối vớ được cọc, dù trước đó chị chẳng hề nghĩ đến nó. Tí nói ngay: “Bạn Tom bị cảm nắng... đang ở nhà con...”.

Theo chân Tí, chị bước vào căn nhà trọ tuềnh toàng nhưng khá gọn ghẽ. Con trai chị nằm trên bộ ván cũ kỹ. Mẹ của Tí đang lau mát cho nó. Thì ra, Tom và Tí cùng đi học về, bỗng Tom kêu mệt rồi đi không nổi. Tí liền la lên, nhờ người lớn đưa Tom về. Vì nhà Tom không có ai nên Tí đưa bạn về nhà mình, cũng may mẹ Tí đang ở nhà.

Mẹ Tí còn trẻ, hiền lành, khuôn mặt lam lũ nhưng phúc hậu, còn vương nét đẹp đã hao mòn. Chị bỗng chạnh lòng cảm thương người phụ nữ bất hạnh bị chồng ruồng rẫy, phụ bạc. Hai mẹ con đã phải đến đây để trốn chạy khỏi những trận đòn tàn ác của người đàn ông ấy...

Chị thở phào, trong lòng nhẹ nhõm. Tom tỉnh hẳn nhìn mẹ như lo lắng. Mẹ Tí làm hai ly nước chanh cho mẹ con chị, cô ấy bảo bị cảm nắng như Tom uống nước chanh sẽ mau khỏe lại. Trên đường về, Tom lo lắng hỏi: “Mẹ giận con phải không? Nhưng con rất thích chơi với bạn Tí”. Chị hơi bất ngờ nhưng rồi cũng ráng trả lời con một cách thật tình: “Mẹ đâu có giận con, bạn Tí ngoan mà. Chỉ là hôm rồi mẹ có chút nhầm lẫn...”.

Tom chẳng biết mẹ nhầm lẫn điều gì, nhưng mẹ đã nói vậy thì nó mừng lắm. Ngày mai nó sẽ lại cùng Tí chơi xe điều khiển...

Sưu Tầm
Nhãn:

Đăng nhận xét

Tin Tức

[tin-tuc][fbig1]

Khám Phá

[kham-pha][fbig2]

Sức Khỏe - Làm Đẹp

[suc-khoe][Lam-dep][column1]

Mẹo Vặt

[Meo-vat][hot]

Pháp Luật - Xã Hội

[Phap-luat][xa-hoi][timeline]

Author Name

{picture#YOUR_PROFILE_PICTURE_URL} YOUR_PROFILE_DESCRIPTION {facebook#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {twitter#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {google#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {pinterest#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {youtube#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL} {instagram#YOUR_SOCIAL_PROFILE_URL}

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Vnedaily. Được tạo bởi Blogger.